Chúa Nhật XI thường niên - Năm A
TÌNH YÊU
Trích trong ‘Như Thầy Đã Yêu’ của Thiên Phúc

Ruddell Norris là một chàng trai cần mẫn, nhưng lại có tính nhút nhát. Nói chuyện với kẻ khác chàng đã thấy khó khăn rồi, huống chi phải bàn chuyện tôn giáo với họ. Thế rồi một ngày kia, chàng nảy ra một ý kiến.

Ruddell đọc sách khá nhiều và chàng biết có nhiều cuốn sách nói về đức tin Công giáo. Vì vậy chàng quyết định dành ra một phần tiền tiết kiệm hàng tuần để mua những cuốn sách ấy. Ruddell để những cuốn sách ấy ở những nơi mà chàng nghĩ người ta có thể cầm lên đọc để giết thời giờ. Chẳng hạn như ở những phòng đợi khám bệnh và phòng tiếp khách.

Ngày kia, có một phụ nữ vốn là bạn của gia đình chàng kể cho cha mẹ chàng biết vợ chồng cô ấy đã theo đạo Công giáo như thế nào. Cô nói: “Tất cả bắt đầu do một cuốn sách nhỏ mà tôi đã tìm thấy tại phòng đợi ở bệnh viện”.

Có nhiều linh mục, tu sĩ và ngay cả giáo dân, thay vì tặng quà hay phát thưởng bằng những món quà vật chất, họ lại trao gởi những cuốn sách thiêng liêng, sách đạo đức, sách giáo dục như những món quà đầy ý nghĩa và hữu ích cho đời sống tâm linh của con người. Đó là một trong những cách hữu hiệu để thi hành sứ mệnh truyền giáo mà hôm nay Đức Giêsu kêu gọi: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”. Qua lời Đức Giêsu dạy, thì cầu nguyện chính là nguồn mạch, là nền tảng, và là công việc truyền giáo đầu tiên. Nếu chúng ta cầu nguyện cho việc truyền giáo, thì những thợ gặt đầu tiên mà Thiên Chúa có trong tay, chính là chúng ta. Như ngôn sứ Isaia, chúng ta cũng thưa cùng Chúa: “Lạy Chúa, này con đây, xin Chúa hãy sai con”.

Không chỉ xin Chúa sai chúng ta đi truyền giáo mà thường xuyên chúng ta phải cầu xin Chúa thôi thúc các bạn trẻ quảng đại dấn thân trong ơn gọi linh mục và tu sĩ.

Không chỉ xin Chúa ban thêm nhiều người tận hiến mà thường xuyên chúng ta cầu xin Chúa thôi thúc các gia đình rộng tay giúp đỡ tài chánh cho các công cuộc truyền giáo.

Không chỉ xin Chúa mở rộng đôi tay mà còn tha thiết xin Người mở rộng trái tim mọi thành phần dân Chúa, để có nhiều nhà truyền giáo tình nguyện dấn thân mở mang nước Chúa.

Nếu cầu nguyện là nguồn mạch của công việc truyền giáo, có nghĩa là nó phải được ưu tiên trên bất cứ chương trình, kế hoạch hay phương pháp truyền giáo nào.

Nếu cầu nguyện là nền tảng của hoạt động truyền giáo, thì chúng ta phải xem sự khủng hoảng ơn gọi chính là vì thiếu sự chuyên tâm cầu nguyện.

Nếu cầu nguyện là việc đầu tiên của công cuộc truyền giáo, thì chúng ta phải hiểu là sứ vụ tông đồ chỉ có hiệu quả khi chúng ta biết không ngừng cầu nguyện cho những người mà chúng ta muốn lôi cuốn. Công đồng Vaticanô II đã khẳng định: “Tự bản tính, Giáo Hội lữ hành phải truyền giáo”. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II cũng quả quyết: “Không một ai trong những người tin vào Đức Kitô, không một tổ chức nào trong Giáo Hội được miễn khỏi trách vụ cao cả này: Đó là loan báo Đức Kitô cho mọi dân tộc” Sứ mạng truyền giáo ấy, hôm nay đã được Đức Giêsu trao cho 12 tông đồ, cột trụ của Giáo Hội, để tiếp tục sứ mạng cứu rỗi của Người. Chính vì thế mà thánh Phaolô Tông đồ luôn tự nhắc nhở mình rằng: “Khốn thân tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”.

Nhưng phải rao giảng những gì? Cho ai? Và bằng cách nào? Đức Giêsu dạy: “Hãy đi rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh và khử trừ ma quỉ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy”. Như thế, nội dung của sứ điệp là Nước trời, hành trang là Lời Chúa, đối tượng là người nghèo khổ, bị bỏ rơi bên lề xã hội, phương pháp là yêu thương và cho đi. Thật vậy, chính sự cho đi vô vụ lợi, yêu thương mà không mong đền đáp là bí quyết thành công trong việc truyền giáo. P. Babin đã nói: “Người ta chỉ có thể tin vào Đức Giêsu Kitô khi người ta tin vào tình yêu của những kẻ loan báo Người”.

Ý thức được sứ mạng truyền giáo ấy, trong sứ điệp kết thúc hội nghị Hồng Y đoàn lần thứ sáu, ngày 24 tháng 05 năm 2001, đã nhấn mạnh: “Cần xây dựng một Giáo Hội cầu nguyện nhiều hơn, truyền giáo nhiều hơn, nghèo khó hơn, liên đới với nhân loại hơn, cách riêng với những người đau khổ, túng cực, bị loại ra ngoài lề xã hội”.